English English | Thứ bảy, 25 Tháng 6, 2016 | Tin tức cập nhật
   
Cỡ Chữ

92 Ngày chiến đấu cùng bệnh nhân

Share
(0 bình chọn, trung bình 0 / 5)

Ngày mới được đưa từ phòng mổ lên lầu trại, Nam gần như từ chối mọi sự chăm sóc của các anh chị trong khu này.

Bị xe container va vào người, cậu thanh niên 18 tuổi tưởng chừng như mình sẽ mất đi đôi chân, nhưng các bác sĩ cùng đội ngũ y tá, điều dưỡng của bệnh viện FV đã giúp em đứng dậy và bước đi một lần nữa.

“Chào má Hiền, chú Thông con về... Mai mốt tái khám con sẽ ghé thăm má, các chú, các anh và các chị”, N.V.Nam vẫy tay chào chị Nguyễn Thị Hiền, điều dưỡng trưởng khu lầu trại khoa Ngoại. Chị Hiền mỉm cười nhìn theo em và bảo với mọi người: “Cái thằng thiệt hiền, mình chăm nó cũng hơn 90 ngày rồi nhỉ... Chắc là sẽ nhớ nó lắm đây”.

Ngày mới được đưa từ phòng mổ lên lầu trại, Nam gần như từ chối tất cả mọi sự tiếp cận, chăm sóc của các anh chị trong khu này. Em gặp tai nạn giao thông khi băng qua đường đón xe buýt đi học. Chiếc xe container quẹo gấp đã chạm vào và hất em ngã xuống đường, phần bánh sau cán lên gót chân em. Nam được đưa vào FV trong tình trạng gót chân phải nát bét, ống chân trái phỏng cháy vì chà xuống đường, toàn chân dập vì va chạm mạnh. Theo chẩn đoán ban đầu, các bác sĩ lo lắng việc em sẽ phải cắt bỏ chân phải vì thương tích quá nặng. Thế nhưng BS Lê Trọng Phát, Trưởng khoa Chấn thương Chỉnh hình, đã dùng tất cả kinh nghiệm và sự cố gắng của mình để giữ lại đôi chân của Nam. Bác sĩ đã lấy phần cơ, gân cùng các dây thần kinh, mạch máu của bắp chân phải đắp xuống gót chân, khâu vá những chỗ bị dập, xử lý chấn thương của xương.

92 ngày vất vả cùng nhau

Tuy ca mổ thành công tốt đẹp nhưng để hồi phục em phải tập vật lý trị liệu một thời gian. Điều đó cần sự cố gắng của Nam rất nhiều. Tai nạn vẫn luôn ám ảnh và gây cho Nam tâm lý hoảng sợ, em sợ ánh sáng, sợ đau và sợ phải tiếp xúc với mọi người. Em giam mình trong phòng tối, ngày nào các chị y tá, điều dưỡng và mẹ cũng phải khuyên Nam dùng thuốc và tập đi lại vì nếu không sẽ bị cứng khớp, cứng cơ. Các chị hộ lý phải tắm cho em rất cẩn thận để không chạm đến các vết mổ. Mọi người phải khuyên rất nhiều để Nam chịu xuống sân phơi nắng. Lần đầu tiên Nam đồng ý, bác sĩ và các y tá nén tiếng reo mừng. Anh hộ lý vừa đẩy xe lăn vừa kể cho Nam nghe những câu chuyện vui mà anh đọc được đâu đó. Thế nhưng vừa xuống đến sân chưa đầy 5 phút, Nam đã ngất xỉu vì không quen với không gian ngoài trời sau gần 1 tháng giam mình trong phòng. Dần dần, Nam cũng quen. Ai cũng nhẫn nại thuyết phục Nam cố gắng lưu lại từng phút trong ánh nắng sáng sớm để cải thiện tinh thần và sức khỏe. Sau đó, bác sĩ và các chị điều dưỡng lại thuyết phục em tập đi. Bác sĩ Phát phải cứng rắn bắt em đi và bảo: “Em không đi thì công sức tôi cứu đôi chân em là vô ích, công sức mẹ em xin tôi giữ lại đôi chân cho con bà ấy là đổ sông đổ biển”.

Hiểu rõ cơn đau khi đứng dậy của Nam và biết rõ bệnh nhân vẫn còn dư chấn sợ hãi, các chị điều dưỡng từ năn nỉ, khuyên bảo đến tâm sự như những người chị để Nam vực dậy tinh thần. Một ngày nọ, Nam đứng lên thật, cậu bảo điều dưỡng: “Em muốn tập vật lý trị liệu, em muốn đi lại, các chị giúp em nhé”. Trong khoảnh khắc, chị Hiền và các chị điều dưỡng mừng rơi nước mắt như đang nhìn thấy chính người thân của mình hồi phục. Những bước đi đầu tiên của Nam rất đau đớn, nhưng mỗi bước của em lại có mẹ, các chuyên viên vật lý trị liệu, các chị điều dưỡng ở bên cạnh khuyến khích động viên.

Sáng nào người ta cũng thấy cảnh một thanh niên ngồi trên xe lăn cười nói với chị điều dưỡng và anh hộ lý đẩy xe bên cạnh mình, rồi lại cố gắng tựa vào người điều dưỡng, bặm môi đứng dậy và bước đi. Đó chính là Nam!

Món quà vô giá từ bệnh nhân

Những vết thương liền sẹo, những bước đi bớt đau, 92 ngày sau khi vào viện, Nam xuất viện và có thể tự đứng dậy. Em đi liền 10 bước để đến chào bác sĩ Phát, chào “má Hiền” và các chị điều dưỡng, hộ lý, nhân viên đẩy xe, những người đã gắn bó với cậu như ngưới thân suốt 3 tháng qua với nụ cười hiền lành nhất và lời hứa sẽ cố gắng tập đi lại thật tốt.

“Với chúng tôi, nhìn thấy bệnh nhân tươi cười khỏe mạnh ra về là món quà vô giá. Ai làm nghề này cũng sẽ hiểu cảm giác của chúng tôi vì khi bạn chăm sóc cho một người nhiều ngày thì vô hình chung, người đó cũng trở thành người thân của bạn lúc nào không biết... Và khi đã là người thân thì mình đâu có đong đếm công sức mình bỏ ra. Đó cũng điều khiến chúng tôi mỗi ngày yêu nghề hơn.”, chị Hiền chia sẻ.

 

BỆNH VIỆN FV – CHẤT LƯỢNG SỐNG CỦA BỆNH NHÂN LÀ TRÊN HẾT

Mời bạn chia sẻ và đón đọc những câu chuyện kể từ phòng mổ FV trên báo Phụ Nữ TP.HCM thứ Sáu hằng tuần.

Liên hệ đặt lịch khám với bác sĩ: Bệnh viện FV: 06 Nguyễn Lương Bằng, Q.7, TP.HCM.

ĐT: 5411 3333. Website: www.fvhospital.com

 

Theo: Phunuonline.com.vn

Các bài liên quan :

» Ngày 18/7, xét xử phúc thẩm vụ thảm sát ở Bình Phước

Ngày 24/6, một lãnh đạo TAND Cấp cao tại TP.HCM cho biết phiên tòa phúc thẩm vụ án Nguyễn Hải Dương và đồng phạm sát hại...

» Sau tiệc sinh nhật, Trịnh Kim Chi làm lễ cúng thôi nôi cho con gái

Sau buổi tiệc sinh nhật 1 tuổi hoành tráng, vợ chồng Trịnh Kim Chi đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ để làm lễ cúng thôi nôi...

» Dương Cẩm Lynh mang thai con trai đầu lòng với chồng đại gia

Dương Cẩm Lynh đang mang thai con trai đầu lòng ở tháng thứ 5 với ông xã doanh nhân.

» Nghệ sĩ cùng hòa ca về Bác Hồ

“TP HCM rực rỡ tên Người” là chương trình ca nhạc đặc biệt kỷ niệm 105 năm ngày Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước và...

» Sửng sốt nguyên nhân thức khuya gây yếu sinh lý

Mùa Euro đang bắt đầu bước vào những vòng đấu quyết liệt, cánh mày râu thường xuyên thức đêm để theo dõi những trận...



Các bài chuyên mục đã đăng:


Powered by Callbuy.vn

Đăng Nhập